Tinh dầu chữa bệnh

Từ nhiều thế kỷ nay ở Trung Hoa và Nhật Bản, những cây có chất thơm đã được dùng để chữa bệnh, và việc dùng nhang, dầu thơm cho tóc cho da từ gỗ đàn hương, xạ hương và long não đã có từ rất sớm. Cả nam lẫn nữ đều dùng mùi hương riêng để chữa bệnh và làm bùa hộ thân, vừa quyến rũ người khác phái mà còn làm đẹp được nữa.
Sang thế kỷ XIX, người ta dùng hóa chất tổng hợp thay cho tinh dầu trong y khoa và hương liệu vì nó rẻ hơn, nhưng vì những chất nhân tạo này có những phản ứng phụ nên dần dần sang thế kỷ XX người ta quay trở lại với tinh dầu thiêng nhiên. Trong thập niên 1920, nhà bác học người Pháp là Gattefosse đã đưa những dẫn chứng mới cho thấy tinh dầu có tính chữa bệnh và có thể thấm qua da để tan vào máu và hệ thống bạch huyết và đi đến những cơ quan nội tạng (Nếu muốn dùng thử bạn có thể bôi tỏi sống vào gan bàn chân, chỉ sau một lát hơi thở của bạn sẽ có mùi tỏi).
Bác sĩ Jean Valnet người Pháp đã dùng mùi hương để chữa bệnh, đặc biệt dưới dạng các băng dán có tẩm tinh dầu. Rồi một nhà hóa sinh học cũng người Pháp là bà Maury đã đưa ra một phương pháp xoa hương (aromatherapy massage) rất phổ biến trong việc làm việc hiện nay.
Tinh dầu có thể đưa vào máu bằng cách xoa, tắm, hít và dán băng dán. Chữa bệnh bằng mùi hương có thể bao gồm cả dùng nhang đốt hay bột nhang nhão, hoa khô, nến hương, nước hoa. Nhưng hương liệu pháp đích thực thì phải dùng đến tinh dầu dưới dạng dầu nền, dầu ngâm, tinh dầu, kem nền và bếp dầu. Kỹ thuật sử dụng là xoa, xông hương phòng, hít tắm, băng dán và uống trà.
Cách lấy tinh dầu chữa bệnh khác với cách lấy tinh dầu để làm nước hoa hay dùng trong công nghệ làm hương thực phẩm. Tinh dầu chữa bệnh phải là loại tinh khiết nhất, chưng cất từ nguồn thảo mộc tươi bón bằng chất hữu cơ. Mỗi phần của cây cho chất lượng tinh dầu khác nhau. Sự chưng cất được thực hiện bằng nước hoặc hơi nước hoặc cả hai tùy theo bộ phận của cây hoặc theo truyền thống. Đôi khi tinh dầu của hoa được chiết ra bằng chất dung môi, còn tinh dầu từ vỏ cam, quýt thì được ép nguội.
Để làm dầu xoa, pha loãng tinh dầu trong một chất nền. Loại dầu nhẹ nhất và dễ hấp thụ là dầu hạt nho; dầu hạnh nhân và dầu hạt mơ tuy nhẹ nhưng nhờn.