Màu sắc và mùa màng

Vẻ đẹp vốn từ thiên nhiên mà ra. Khi chúng ta vay mượn nước thuốc từ thảo mộc, tinh dầu từ hoa thơm, chất khoáng từ bùn đất để làm đẹp, chúng ta cũng nhìn vào sắc màu thay đổi của thiên nhiên để từ đó chọn lựa màu sắc thích hợp cho việc trang điểm và ăn mặc. Vào mùa thu, khi cây cối như những chiếc áo gấm thêu kim tuyến đỏ vàng thì chúng ta cũng muốn mặc áo vàng đỏ, muốn cả môi cả tóc cũng ngập tràn sắc ấm ấy. Đông sang với màu đỏ pha xanh và xám như khói, tím thẫm và hồng nhạt. Màu đỏ tươi trong mùa đông giá lạnh sẽ là một ngạc nhiên, một thách thức. Mùa xuân, mùa hè màu sắc dường như trong suốt, thoáng đãng, quyến rũ, chuyển từ các sắc biêng biếc của mùa xuân sang sắc xanh tươi mát rực rỡ của mùa hè. Có thể nói trang điểm là một cách để con người hòa hợp với cảnh quan theo ý riêng mang tính họa sĩ của mình.
Vật dụng thời xưa
Bạn từng thấy hộp phấn cổ của người Nhật Bản xưa? Nó tròn to cầm vừa vặn trên tay, trông rất thích mắt, nắp sơn mài màu đen khảm hoa văn hình lá tre xanh và bạc. Nó là một chế phẩm của những năm đầu thời Shiseido và bánh phấn ở bên trong hiện nay vẫn có thể mua được.
Thật quả là một trong những thú vui khi làm đẹp là được cầm trên tay những vật dụng xinh đẹp. Trong một nền văn hóa vốn ưa chuộng những vật dụng và cả đến những bao bì, gói, hộp đựng các vật dụng ấy như ở Nhật Bản, lẽ dĩ nhiên là phải có hàng hà sa số những đồ nghề trang điểm được thiết kế hoàn hảo tùy theo nội dung và cách sử dụng. Còn gì vui hơn được chăm sóc những vật dụng chỉ cần dùng một lần rồi bỏ và trân trọng chúng như những kho tàng truyền thế.
Cái hộp phấn nhỏ nhất thường được dùng để đựng phấn trắng, phấn hồng, son môi, bút vẽ môi, bút vẽ lông mày, mỗi thứ đều có một ngăn riêng như một ô chữ.
Thuốc men và con dấu tên thì được nhét trong một inno (một phụ tùng của áo kimono đàn ông). Phụ nữ đi ra ngoài phố có thể mang theo một shingeribukuro (túi nhỏ đựng kim chỉ, khăn tay hoặc một xấp bánh tráng gạo, gương nhỏ, phấn hồng, son môi, bút kẻ lông mày, một hai cây bút lông để trang điểm).
Vào thời mà phụ nữ gia giáo tự chế hương thơm, họ còn có một túi chứa các vật dụng đựng hương liệu nữa, túi này có một ngăn riêng ở trong một cái rương đặc biệt dùng khi đi xa.